Thời thanh niên của ông Đinh La Thăng: Xung phong đi công trường, suýt bỏ mạng vì bom mìn và chất độc da cam

Từng câu chuyện về “thời thanh niên sôi nổi” của ông Đinh La Thăng hiện ra rõ mồn một qua lời kể của cô Ly Đinh, con gái ông Thăng.

Chúng tôi xin trích nguyên văn dòng trạng thái của cô:

Âm vang Sông Đà

“…Chúng ta đi không có “nếu” và “nhưng”
Dám đánh đổi cả cuộc đời không gian dối
Thành phố ở phía sau, đồng bằng ở phía sau
Cả quá khứ và tương lai đang đón đợi
Giám đốc, công nhân đều già trước tuổi
Nhưng chúng mình sống mãi tuổi 20…”

Mới gần đây thôi ông vẫn còn đọc cho mọi người nghe khi nhớ về một thời tuổi trẻ đầy khát vọng và nhiệt huyết tại công trình thuỷ điện Hoà Bình – nơi mồ hôi, nước mắt và cả xương máu của bao người đã đổ xuống để viết lên bản hùng ca của thế kỷ 20, bằng bàn tay và khối óc thực hiện quyết tâm của Đảng và Nhà nước về phát triển kinh tế xã hội trong bối cảnh đất nước đang bộn bề khó khăn.

Và tình cờ trong những ngày qua, những người gắn bó với Sông Đà lại truyền nhau những vần thơ này, và kể nhau nghe những câu chuyện về con người ấy – con người họ vẫn biết và hiểu từ hơn 30 năm nay. Họ kể về chàng trai năm ấy dẫn đầu hơn 1000 đoàn viên thanh niên cộng sản lao vào cõng từng hòm mìn ra khỏi kho đang bị nguy cơ cháy lan do dân đốt rẫy, mà trực thăng cứu nạn huy động theo quy trình không thể đến kịp. Họ nói, nếu ngày ấy hòm mìn hay kho mìn nổ thì nay chắc sẽ không còn con người ấy để đứng trước toà…

Nếu đứng trước cái chết và sự sống của chính bản thân, con người ấy vẫn lựa chọn Tổ quốc và nhân dân…thì có lẽ “nhiệm vụ” mới này sẽ được đón nhận một cách bình thản, không oán trách…

Cho dù mọi sự so sánh đều là khập khiễng…Vì khát vọng và nhiệt huyết năm xưa giờ đã tắt. Vì trong đó nay sẽ không còn tình đồng chí thiêng liêng tiếp thêm sức mạnh cùng vượt qua những tháng ngày dài gian khó…

Nhưng khi tất cả đã bị tước đi, nơi ấy vẫn sẽ còn, và sẽ chỉ còn Tình Người – chân thành và nồng ấm …

—–
Những lời chân thành của những con người gắn bó với thuỷ điện Sông Đà – mong một ngày người ở trong có thể đọc được để tiếp tục tin và yêu cuộc đời như gần 60 năm nay vẫn vậy…

“Tôi được biết anh khi ấy anh mới hơn hai mươi tuổi , là một sinh viên ưu tú xung phong lên công trường xây dựng Thuỷ điện Sông Đà . Từ ngày ấy , khi anh vừa đặt chân lên mảnh đất Hoà Bình cát trắng , nắng lửa , anh đã như ngọn đuốc sáng bừng bừng làm cho tất cả thanh niên trên công trường chúng tôi thêm sức sống , hết mình vì dòng điện ngày mai của tổ quốc !

… Xây xong thuỷ điện Sông Đà , chúng tôi là những người tiên phong theo anh vào xây dựng tiếp Thuỷ điện YaLy hùng mạnh ( Nơi rừng thiêng nước độc , nơi đây các anh đã phải gỡ hàng ngàn vạn bom mìn và bao tấn chất độc màu da cam còn đựng nguyên trong những thùng phuy lớn , và cả những hố xương của chiến tranh còn để lại … ) .

Anh cùng lãnh đạo Tổng công ty Sông Đà vừa chỉ huy toàn bộ công trường với hàng vạn kĩ sư , công nhân , ai ai cũng đoàn kết một lòng – Đại công trường mà như một gia đình lớn !
Khi đã vào Yaly anh vẫn còn trăn trở về những người công nhân hậu Sông Đà . Rút kinh nghiệm , vào Tây Nguyên anh đã lo xa , mua cả một nông trường chè để cấp với giá ưu đãi cho gia đình cán bộ công nhân viên .

Anh đã đến các trường đại học để tìm kiếm những kĩ sư giỏi , bằng mọi cách anh huy động giáo viên giỏi trên mọi miền tổ quốc dồn về đây ươm mầm non cho cha mẹ chúng yên tâm công tác , để các con chúng tôi không phải chịu thiệt thòi … Anh còn xây dựng rất nhiều trường học tình nghĩa tặng cho vùng sâu vùng xa của tỉnh Gia Lai nữa !…

Tất cả thế hệ chúng tôi anh chưa làm ai phải buồn đau , các con chúng tôi trên công trường giờ đây đã bay đi bốn phương trời , chúng học giỏi chăm ngoan chẳng thua kém gì các nơi trên đất nước Việt Nam này là nhờ có anh đấy !
……”
(Trích fb Helen Bùi)

“TIẾNG CHIM HÓT TRONG BỤI MẬN GAI”

Có một loài chim cất tiếng ca lảnh lót/
Trước lúc tung ngực mình lao thẳng bụi gai xiên/
Đó là loài chim yêu trời xanh nhiều nhất ?
Ca ngợi trời xanh cả khi tan nát thân mình !

Có phải em hoá thân từ loài chim ấy, /
Xuống cõi đời này để cống hiến hy sinh ?
35 năm, không một ngày ngơi nghỉ/
Để đến hôm qua, được tự hát cho mình !

Chim sắp chết lời ca nghe thống thiết/
Lời của em trên giàn lửa vọng ra,/
Làm rung động phần đáy tim sâu nhất/
Của cả những người đốt lửa nung da !

Không phải những ca từ khúc chiết/
Hay âm trầm chứa chất yêu thương/
Trên giàn lửa nhục hình, mới biết/
Giọng hát của em hào sảng khác thường !

Theo bao lớp đàn anh đi trước/
Lên đỉnh vinh quang. Rồi bị xuống bùn nhơ/
Đến hôm nay chỉ mơ mình được chết /
“Làm ma tự do, không phải ma tù !”

….

SG 13/1/2018
(Trích Fb Minh Pham Huu)

Nguồn: Facebook Lý Đinh (con gái ông Đinh La Thăng)