Xin gửi cho những ai gọi chúng tôi là :” THẰNG LÍNH”

Chúng tôi là những ” THẰNG LÍNH” thời BÌNH
Sáng bạn hưởng thụ ly cà phê…còn chúng tôi phải ra thao trường từ sớm
Lăn, lê, bò …quần áo bám đất, bùn trông thấy gớm
Nắng cháy da người…chúng tôi đã vì ai?

Không lẽ chúng tôi đi lính là sai
Để cho bạn có những ngày online không giới hạn
Xem những trận banh, cá độ tiền tỷ cùng bè bạn
Cuộc sống thanh bình …có chúng tôi sẵn sàng chiến đấu là sai?

Đêm xuống, phố lên đèn cùng những điệu nhạc để bạn bay
Giấc ngủ đến không giật mình mà tròn mộng mị
Còn chúng tôi phải đối mặt với báo động, hành quân, buồn ngủ ríu mí
Có khi phải đội mưa dầm, rét lạnh, vẫn hối hả bước chân

Bảo vệ nước Việt là trách nhiệm toàn dân
Bạn dùng trí tuệ dựng xây quê hương gấm vóc
Còn chúng tôi với sức người và khối óc
Đối mặt với kẻ thù, súng chắc tay ngăn cấm từ xa

Tổ Quốc lâu đời được gìn giữ từ ông, cha
Bao người ngã xuống cho Tự Do – Độc Lập
Cớ sao bạn đang sống trong Hòa Bình mà lại theo kẻ gian tụ tập
Chống phá nước nhà, gây bạo loạn …có gì hay?

Có câu : “Ăn quả, nhớ người trồng cây”
Đạo đức làm người đó cha mẹ luôn dạy
Những ” THẰNG LÍNH” như chúng tôi không cần bạn phải quỳ lụy
Nhưng cần lắm sự tôn trọng của 1 con người…

thơ Nguyễn Thục Vy